Chuyển đến nội dung chính

CHUYỆN BỊ CHÓ CẮN


Chuyện khá lâu rồi, khi còn trẻ có lần chúng tôi đi "cưa gái", chẳng may bị chó cắn! Cần nói ngay, người bị cắn không phải tôi, mà là bạn tôi. Bữa đó, thuộc thời gian nghỉ Tết, bạn tôi rủ tôi đi chơi. Đi chơi thời còn nhỏ, cả khi lớn lên trưởng thành nữa luôn là một hoạt động ở ai cũng có và thú vị. Nó là một trong những bản tính của con người. Thế cho nên, có nhà triết học đã hạ bút: "Chơi thuộc bản tính Người!"
Sáng hôm đó, tôi cùng anh bạn đến nhà cô em họ tôi chơi (đúng ra là đưa bạn đến “cưa” cô em họ của tôi). Biết nhà có chó nên tôi đã đánh tiếng từ ngoài ngõ gọi cô em trông chó giùm. Cô ra đón và đưa chúng tôi vào nhà. Tôi đi trước, bạn tôi theo sau, cô em đi cạnh anh bạn tôi. Hành vi này vừa biểu lộ tình cảm mến khách vừa là cách bảo vệ cho khách khỏi bị chó tấn công.
Khi vào đến hiên nhà, em tôi vượt lên trước, vén mành cửa cho chúng tôi bước vào. Đúng lúc đó, con chó (nó lẳng lặng bám theo sau mà chúng tôi không để ý) đã bất ngờ nhảy vào tấn công bạn tôi. Chỉ nghe ối, kèm theo một tiếng hét vang lên. Tôi quay lại thấy bạn tôi đang cúi xuống tay ôm chỗ chân đau còn mặt thì nhăn nhó! Em tôi quay ra vừa thét đuổi chó (nó còn đang nhe nanh gầm gừ gần đó) vừa cúi xuống kiểm tra vết thương cho bạn tôi... Cô vừa suýt xoa vừa thanh minh cho sự sơ xuất trong việc bảo vệ khách của mình (!). Trước tình cảnh đó tôi rợn người, da gà tự nhiên nổi lên. Bình sinh tôi là người nhút nhát, lại đã bị chó cắn mấy lần, nên rất sợ chó! Thú thực, hai con vật luôn làm tôi sợ nhất, đó là rắn và chó dữ...
Trở lại chuyện bạn tôi bị chó cắn. Cũng may chiếc quần bộ đội anh mặc là vải "tô châu" (khá dày), nên răng con chó bập chỉ làm sầy da, rớm chú máu ở cẳng chân. Đau, vì đang là mùa đông. Nhưng cái mà bạn tôi "đau" và sợ hơn là suy nghĩ: Lỡ không may, con chó bị dại thì sao! Đã có nhiều cái chết thương tâm do chó dại cắn gây nên. Bạn tôi sợ là phải, mọi người ai chả sợ chết, nhưng có ai thoát được nó (!!!). Vấn đề chỉ là thời gian và chết theo cách nào mà thôi. Nghĩ thế lòng ta thanh thản, bình yên hơn; nhưng thâm tâm vẫn bị ám ảnh bởi một điều: Tại sao ta chết ???
Trên đường về, bạn cứ dặn đi, dặn lại tôi: "Ông phải để ý đến con chó nhé. Nếu thấy có gì bất thường báo ngay cho tôi biết". Hiểu tâm trạng bạn mình, tôi trấn an: "Ông yên tâm đi. Chó nhà em tôi là chó dữ nhưng chắc không bị dại đâu! Song tốt nhất, ông nên đến trạm y tế xã, tiêm phòng mấy mũi vắc-xin cho chắc ăn". Bạn tôi là người rất sợ tiêm, thấy nói vậy thì ừ ào cho qua chuyện mà chẳng làm theo. May sau đó không có chuyện gì xẩy ra. Nếu không thì "chó chết" mà đâu đã "hết/kết chuyện". Tất nhiên, không phải chuyện vui mà là chuyện buồn…!!!
Hà Nội, ngày 6/8/2012

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

BÃI BIỂN VÀ ẨM THỰC Ở NHẬT LỆ (QUẢNG BÌNH)

                                                                                                                 Chuyến khảo sát thực tế kết hợp với du lịch nghỉ mát hè năm 2014 do Khoa LLCT (TMU) tổ chức đã để lại trong tôi những ấn tượng khó quên về đất và người Quảng Bình. Ở tầm quốc gia, quốc tế thì hai danh thắng nổi tiếng là Phong Nha - Kẻ Bàng và động Thiên Đường (gần đây thêm mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp) là những điểm thu hút khách du lịch bốn phương. Nhưng ở mức khiêm tốn hơn có thể kể đến bãi biển Nhật Lệ cùng nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sư...

THĂM VĂN MIẾU MAO ĐIỀN (MỘT CHÚT SUY NGHĨ VỀ NHO HỌC)

                                                                                                                     1. Văn miếu là hiện tượng văn hoá xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc. Sau khi Khổng Tử chết, triều đình phong kiến cho sửa lại nơi ông ở để thờ cúng, gọi là Văn miếu. Cùng với sự phát triển, lan toả của Nho giáo, nhiều nước châu Á (Đài Loan, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam…) cũng dựng Văn miếu. Trên đất nước ta hiện còn nhiều Văn miếu tồn tại rải rác khắp ba miền, đó là   Văn Miếu Quốc Tử giám (Hà Nội), Văn Miếu Xích Đằng (Hưng Yên), Văn Miếu Mao Điền (Hải Dương), Văn Miếu Bắc Ninh, Văn Miếu Vin...

THƠ CHA MẸ GỬI CON

Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ thường hay vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần. Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế, bồng. Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông. Cũng có lúc con thường hay trách móc Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần. Xưa kia bên nôi giờ con sắp ngủ, Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng… Có lúc cha già không muốn tắm Đừng giận cha và la mắng nặng lời. Ngày con nhỏ, con vẫn thường sợ nước Từng van xin “đừng bắt tắm, cha ơi!” Những lúc cha không quen xài máy móc Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu. Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ Có khi nào cha trách móc con đâu? Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò Nếu không phải là niềm vui đối thoại Xin đến gần và hãy lắng nghe cha. Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa Đừng ép thêm già có lúc biếng ăn Con cần biết...