Trong gia đình hạt nhân (một vợ một chồng và con cái) thì người đàn ông cùng lúc có hai vị trí, hai vai trò - chức năng: làm chồng và làm cha. Để thực hiện tốt hai chức năng này thật không dễ... Mỗi người đàn ông, tuy không nói ra nhưng luôn thấy áp lực, mệt mỏi... Với tôi - điều này, cũng không ngoại lệ. Sau đây chỉ là một trong muôn vàn "áp lực" mà cuộc sống đã "dành" cho tôi: Có một lần, độ hơn mười năm về trước, con trai út của tôi nói ra câu này: "Sao bố mẹ không sinh con sớm (?), sinh con muộn sau này bố mẹ về hưu thì ai nuôi con ăn học đại học". Hơn mười tuổi, nhưng thằng bé thuộc diện "cả nghĩ", hay lo xa đã nói ra cái điều mà người làm cha như tôi cảm thấy xót xa, ái ngại... Bấy giờ tôi đã trấn an con mình bằng câu: "Con cứ yên tâm, lúc đó dù về hưu rồi bố cũng sẽ tìm việc làm để có tiền nuôi con học xong đại học". Miệng nói mạnh nhưng trong lòng thấy lo, không biết rồi mình có làm được theo lời mình nói không.
Ơn giời, nhờ Phật gia ân, cảm ơn TRƯỜNG ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI (TMU) - nơi tôi gắn bó gần như cả cuộc đời viên chức đã giúp tôi thực hiện được lời hứa của mình. Nay trai út của tôi đã học xong, ra trường và bắt đầu cuộc mưu sinh, phát triển như bao người đàn ông khác trên cõi nhân gian này... [P/S: Vậy là căn bản tôi đã hoàn thành "sứ mệnh" làm cha... XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TẤT CẢ - THANKS VERY MUCH !!!]
Ơn giời, nhờ Phật gia ân, cảm ơn TRƯỜNG ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI (TMU) - nơi tôi gắn bó gần như cả cuộc đời viên chức đã giúp tôi thực hiện được lời hứa của mình. Nay trai út của tôi đã học xong, ra trường và bắt đầu cuộc mưu sinh, phát triển như bao người đàn ông khác trên cõi nhân gian này... [P/S: Vậy là căn bản tôi đã hoàn thành "sứ mệnh" làm cha... XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TẤT CẢ - THANKS VERY MUCH !!!]

Nhận xét
Đăng nhận xét