Lần đầu tôi đến nhà một giáo sư để nhận sự hướng dẫn luận văn cao học. Khi vào nhà tôi thấy một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi mặc tạp dề, đeo khẩu trang, đầu đội mũ đang lúi húi làm bếp.
Tôi hỏi:
- Cho cháu hỏi có giáo sư ở nhà không ạ?
Người đó trả lời:
- Chỉ có đầy tớ của giáo sư ở nhà thôi.
- Bao giờ giáo sư về, thưa bác?
- Cô hỏi có việc gì vậy?
- Dạ cháu hỏi để nhờ giáo sư hướng dẫn luận văn.
- Vậy cô vào phòng ngồi chờ một lát, giáo sư về ngay bây giờ.
- Cho cháu hỏi có giáo sư ở nhà không ạ?
Người đó trả lời:
- Chỉ có đầy tớ của giáo sư ở nhà thôi.
- Bao giờ giáo sư về, thưa bác?
- Cô hỏi có việc gì vậy?
- Dạ cháu hỏi để nhờ giáo sư hướng dẫn luận văn.
- Vậy cô vào phòng ngồi chờ một lát, giáo sư về ngay bây giờ.
Một lát người đàn ông bỏ trang phục làm bếp xuất hiện trước mặt tôi và sự giới thiệu:
- "Tôi là giáo sư đây!".
Thật bất ngờ. Tôi đứng bật dậy chào thầy. Thầy ấn vai tôi ngồi xuống. Hai thầy trò trao đổi với nhau xong về đề tài thì tôi xin phép ra về. Trên đường về nhà, hình ảnh vị giáo sư đó cứ hiện lên trong tâm trí tôi...
- "Tôi là giáo sư đây!".
Thật bất ngờ. Tôi đứng bật dậy chào thầy. Thầy ấn vai tôi ngồi xuống. Hai thầy trò trao đổi với nhau xong về đề tài thì tôi xin phép ra về. Trên đường về nhà, hình ảnh vị giáo sư đó cứ hiện lên trong tâm trí tôi...
(Lưu Đức Trung)

Nhận xét
Đăng nhận xét