(hình minh họa)
Tiệm giải khát Cành cọ vàng khai trương đã mấy tháng, nghe nói ông chủ tuyển dụng người vào làm rất khắt khe. Có mấy cô phục vụ xinh đẹp, trẻ trung nhưng chưa đầy một tháng đã bị xa thải; lúc đi khuôn mặt luôn đỏ rực, bẽ bàng!
Tiểu Mai từ Hoành Sơn đến tìm việc làm; nghe Cành cọ vàng tuyển người, lấy hết can đảm đi ứng tuyển. Đích thân ông chủ phỏng vấn và thu nhận cô, tiền lương một tháng là 800, ngoài ra còn có tiền làm ca đêm. Tiểu Mai vui sướng, gò má phơn phớt hồng như nụ trúc đào mới hé.
Tiểu mai là một cô gái chịu khó, luôn hoàn thành tốt công việc chủ giao. Hàng ngày cô đều đến sớm 10 phút, và bao giờ cũng là người về sau cùng. Nét mặt cô luôn tươi cười, lại nhiệt tình hướng dẫn thực khách. Không ít khách hàng khen ngợi Tiểu Mai, ông chủ tiệm rất hài lòng.
Một tháng trôi qua thật mau. Một hôm, Tiểu Mai trong lúc dọn dẹp chợt thấy một tập tiền 100 đồng dưới chân bàn. Tim cô nhảy nhót dữ dội, vội cúi xuống nhìn, dường như lúc đó không có ai chú ý đến cô, bèn cúi xuống nhặt. Nhưng sự phấn khích đó tiêu tan trong giây phút, trong đầu cô hiện lên chuyện đã qua:
Năm cô lên 8 tuổi, người cha nghèo khổ nhưng muốn Tiểu Mai được mặc quần áo mới trong ngày Tết nên lén đi bán máu cho một bệnh viện. Trên đường ông nhặt được một gói có hơn 30 đồng (bấy giờ hơn 30 đồng là lớn, rất có giá trị). Nếu giữ lại ông sẽ không cần đi bán máu nữa; nhưng cha cô đã không làm thế. Ông ngồi đợi rất lâu, chờ người mất tiền để trả lại. Sau việc này, nhiều lần cha nói với Tiểu Mai: "Con à, nếu không phải tiền mình bỏ công sức kiếm được, cầm vào bỏng tay. Chúng ta nghèo khó, nhưng không nên tham lam...". Câu nói đó được Tiểu Mai ghi lòng, tạc dạ. Hôm nay, món tiền kia rất cám dỗ, nhưng Tiểu Mai không vì nó mà động lòng tham. Nghĩ vậy, cô dứt khoát đem món tiền trao lại cho ông chủ.
Năm cô lên 8 tuổi, người cha nghèo khổ nhưng muốn Tiểu Mai được mặc quần áo mới trong ngày Tết nên lén đi bán máu cho một bệnh viện. Trên đường ông nhặt được một gói có hơn 30 đồng (bấy giờ hơn 30 đồng là lớn, rất có giá trị). Nếu giữ lại ông sẽ không cần đi bán máu nữa; nhưng cha cô đã không làm thế. Ông ngồi đợi rất lâu, chờ người mất tiền để trả lại. Sau việc này, nhiều lần cha nói với Tiểu Mai: "Con à, nếu không phải tiền mình bỏ công sức kiếm được, cầm vào bỏng tay. Chúng ta nghèo khó, nhưng không nên tham lam...". Câu nói đó được Tiểu Mai ghi lòng, tạc dạ. Hôm nay, món tiền kia rất cám dỗ, nhưng Tiểu Mai không vì nó mà động lòng tham. Nghĩ vậy, cô dứt khoát đem món tiền trao lại cho ông chủ.
Bấy giờ, ông chủ mới nói đó là "kế" của ông. Những cô gái kia đã không vượt qua được cám dỗ nên bị ông đuổi việc. Sau đó, ông chủ nói một câu đầy ý nghĩa: "QUÂN TỬ THÍCH CỦA CẢI; NHƯNG LẤY PHẢI CÓ ĐẠO!"... Một tháng sau, Tiểu Mai được đề bạt lên chức trưởng kíp ở phòng chính của tiệm giải khát Cành cọ vàng...
(Hồ Vĩnh Kì)

Nhận xét
Đăng nhận xét