Chuyển đến nội dung chính

ĐIỀU HẠNH PHÚC THỨ 100


          Khi đi ngang qua con đường giữa công viên, Ngang chợt thấy một ông già ngồi trên chiếc ghế dài, giữa một bầy chim đậu xung quanh. Ông chủ bán thức ăn chim chỉ biết lắc đầu nhìn ông. "Ầy dà, đáng thương lắm. Ngày nào cũng ngồi đấy, cho mãi đến gần tối mới đi". Đi qua, Ngang lấy làm lạ, bèn đến ngồi bên cạnh ông già, tay vuốt ve mấy con chim bên cạnh. "Xem chúng kìa, chúng có vẻ quen anh đấy". Ông cười nhẹ, giơ lên túi kê còn một nửa. "Bác ngày nào cũng ngồi đây sao?". "Đúng vậy", ông già rất điềm đạm. "Sao bác không ở nhà?". "Về đấy chỉ thêm khó chịu thôi!", mặt ông thoáng nét buồn.
          Trời tối dần, người trong công viên cũng dần về hết. Ngang chốc chốc lại quay lại, thấy ông già rất hiền lành, điềm đạm nhưng nét mặt lại đầy buồn bã. Anh không hiểu tại sao ông già nói về nhà chỉ thêm khó chịu!
          "Ông ngoại, ông ngoại", tiếng reo của đứa cháu gái khiến ông thêm chút bình an khi về nhà. Nhưng câu hỏi của đứa cháu lại khiến ông thêm run rẩy: "Ông ngoại ơi, bao giờ thì ông chết?"; "Ông ngoại ơi, mẹ cháu nói sau khi ông chết thì chị em cháu sẽ mỗi đứa một phòng". Lời nói ngây thơ của đứa cháu ngoại như mũi kim nhọn chọc thẳng vào tim ông. Ăn cơm tối xong, ngồi trong phòng của mình, ông nghe con gái, con rể nói chuyện, nét buồn càng hiện trên khuôn mặt già nua. "Một chút tiền lương của anh khó khăn lắm mới chi dùng nổi cho bốn người, lại nuôi thêm một miệng ăn không ngồi rồi. Em cũng không biết phải làm thế nào nữa". "Em ít lời đi một chút được không?"
          Sau lần đó, ông chỉ muốn ngồi một mình; ông hay tâm sự với Ngang ở công viên, hai người đã trở thành bạn thân. Ông mời Ngang đến nhà chơi, anh biết ông họ Hạ. Ông cầm một tấm ảnh, nói với Ngang: "Tôi đã hứa với bà vợ quá cố sẽ làm cho con gái 100 điều hạnh phúc, khi chưa làm xong việc đó, tôi chưa muốn chết". Ông thở nhẹ: "Chỉ còn hai việc nữa thôi". "Đúng vậy, những việc mà cha mẹ làm cho con cái bao giờ cũng nhiều hơn sự hiếu kính của chúng", Ngang nói và nhìn lên bức hình chụp một gia đình hạnh phúc.
          Ngày hôm sau, ông già không đến công viên, Ngang cũng bận việc nên không đến. Ông già không đến vì con gái ốm, ông phải giúp con... Ban ngày, con gái gắng gượng làm một số việc trong nhà, đêm đến lại sốt 40 độ... Con rể mời bác sĩ đến khám. Ông rất muốn giúp con một việc gì đó, để con gái ông có thể vui lên. Ông nhớ hồi nhỏ, con ông thích nhất ăn chuối, bèn khoác áo đi mua. Nghe tiếng mở cửa, con gái cố chống tay trên giường nói: "Cha, tối thế này còn ra ngoài làm gì, chả lẽ cha chỉ thích làm phiền người nhà hay sao?". Ông không để ý đến lời con gái, vội đi đến cửa hàng hoa quả vì ông biết khi mang chuối về con ông sẽ rất thích.
          Cùng thời gian đó, Ngang cũng đang trên đường. "Tai nạn xe rồi! Có người bị thương rồi!" Nhiều người lao qua mặt Ngang. Anh cũng chạy theo mọi người đến chỗ tai nạn. "Đâm phải một ông già, đáng thương quá!" Mọi người lao xao... Xin lỗi, xin lỗi tôi nhờ một chút. Ngang chen lên và anh thấy rõ người bị đâm. Kinh ngạc tột độ, anh hét lên: "Bác Hạ! Bác Hạ!"
          Ông già hấp háy đôi mắt, đưa tận tay Ngang túi chuối đang cầm: "Hãy đưa túi chuối này cho con gái tôi... Nó bị ốm... khi nó ốm... nó thích ăn nhất là chuối... Còn chuyện này nữa... nhờ anh nói với nó... chuối là... điều hạnh phúc thứ 99... tôi làm thay bà ấy... Cái chết của tôi là điều hạnh phúc cuối cùng... tôi làm cho nó". Nói xong, ông già đau đớn nhắm nghiền đôi mắt... "Bác Hạ! Bác Hạ!", tay Ngang nắm chặt túi chuối còn đẫm máu hét lên. Tiếng hét của anh vang đi rất xa, rất xa...!!!
(Trương Tuấn)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

BÃI BIỂN VÀ ẨM THỰC Ở NHẬT LỆ (QUẢNG BÌNH)

                                                                                                                 Chuyến khảo sát thực tế kết hợp với du lịch nghỉ mát hè năm 2014 do Khoa LLCT (TMU) tổ chức đã để lại trong tôi những ấn tượng khó quên về đất và người Quảng Bình. Ở tầm quốc gia, quốc tế thì hai danh thắng nổi tiếng là Phong Nha - Kẻ Bàng và động Thiên Đường (gần đây thêm mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp) là những điểm thu hút khách du lịch bốn phương. Nhưng ở mức khiêm tốn hơn có thể kể đến bãi biển Nhật Lệ cùng nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sư...

THĂM VĂN MIẾU MAO ĐIỀN (MỘT CHÚT SUY NGHĨ VỀ NHO HỌC)

                                                                                                                     1. Văn miếu là hiện tượng văn hoá xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc. Sau khi Khổng Tử chết, triều đình phong kiến cho sửa lại nơi ông ở để thờ cúng, gọi là Văn miếu. Cùng với sự phát triển, lan toả của Nho giáo, nhiều nước châu Á (Đài Loan, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam…) cũng dựng Văn miếu. Trên đất nước ta hiện còn nhiều Văn miếu tồn tại rải rác khắp ba miền, đó là   Văn Miếu Quốc Tử giám (Hà Nội), Văn Miếu Xích Đằng (Hưng Yên), Văn Miếu Mao Điền (Hải Dương), Văn Miếu Bắc Ninh, Văn Miếu Vin...

THƠ CHA MẸ GỬI CON

Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ thường hay vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần. Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế, bồng. Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông. Cũng có lúc con thường hay trách móc Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần. Xưa kia bên nôi giờ con sắp ngủ, Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng… Có lúc cha già không muốn tắm Đừng giận cha và la mắng nặng lời. Ngày con nhỏ, con vẫn thường sợ nước Từng van xin “đừng bắt tắm, cha ơi!” Những lúc cha không quen xài máy móc Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu. Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ Có khi nào cha trách móc con đâu? Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò Nếu không phải là niềm vui đối thoại Xin đến gần và hãy lắng nghe cha. Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa Đừng ép thêm già có lúc biếng ăn Con cần biết...