Chuyển đến nội dung chính

CÂU CHUYỆN KHÓ HIỂU (KHIẾN GS LÚNG TÚNG!)

       Một giáo sư có thói quen cứ mỗi tối lại giảng cho con một chuyện gì đó trước khi ngủ. Nhưng có một chuyện đăng trên báo Thiếu nhi thì giáo sư không sao giảng nổi. Chuyện đó như sau:
       Có ba người thợ săn, hai người không có súng, một người không biết bắn súng. Họ thấy ba con thỏ, hai con trúng đạn thì chạy mất, chỉ có một con không trúng đạn thì ngã lăn ra. Bọn họ cùng nhau đuổi theo một con thỏ bị trúng đạn, đến một căn nhà không có cửa ra vào, không có cửa sổ cũng không có cả tường nhà. Họ đến trước cửa, gọi chủ nhà rồi hỏi: "Chúng tôi muốn nấu một con thỏ đã chạy mất, ông có thể cho chúng tôi mượn nồi được không?" "Tôi có ba cái nồi, hai cái đã vỡ, còn cái kia thì đã mất đáy". "Tốt quá rồi, chúng tôi mượn cái nồi không đáy ấy". Ba người thợ săn rất thích thú: "Chúng tôi sẽ dùng nồi không đáy ấy để làm một bữa ăn thịnh soạn". Giáo sư suy nghĩ mất mấy ngày, không sao hiểu nổi ý tứ của câu chuyện, bèn viết một bức thư gửi cho tờ Tuần báo nhà giáo, chỉ ra những cái sai rất khó chịu trong câu chuyện: Thứ nhất, tại sao con thỏ trúng đạn lại có thể chạy mất được, còn con thỏ không trúng đạn thì lại ngã lăn ra? Thứ hai, đã là con thỏ chạy mất, sao đám thợ săn lại có thể đem nấu chín được? Thứ ba, nồi đã thủng đáy sao có thể nấu chín được con thỏ đã chạy thoát, lại còn được một bữa ăn thịnh soạn?
       Sau khi đăng bức thư của giáo sư, các tờ báo đều đăng lại bài đó. Giáo sư cũng nhận được rất nhiều thư của độc giả. Những bức thư gửi đến tất nhiên đều theo quan điểm của giáo sư. Giáo sư rất hoan nghênh việc này. Ông liên tục đăng những bài viết phê bình văn học về tại sao viết chuyện cho con trẻ mà người lớn cũng không hiểu nổi.
       Một năm sau, nhà giáo sư có một vị khách. Người khách này giáo sư mới gặp mà như đã quen từ rất lâu, nói chuyện rất tâm đắc. Giáo sư nói về một sinh viên của một trường trọng điểm, sau khi tốt nghiệp sợ mất cơ hội có lương bổng cao nên thi nghiên cứu sinh. Sau khi thi xong lại bỏ cơ hội đọc sách đi làm kế toán viên cho một quỹ tiết kiệm trên huyện. Họ lại nói đến chuyện có một vị có tiền án tham ô hối lộ, tiếng xấu đầy mình lại làm cục trưởng cục chống tham nhũng. Hai người cứ than thở mãi không thôi.
       Không biết thời gian đã tôi qua bao lâu; trong đôi mắt mơ màng, người khách đột nhiên nâng chén hỏi giáo sư: "Giáo sư có nhớ truyện Ba người thợ săn không? Giáo sư đã hiểu được chuyện đó chưa?" Giáo sư lặng lẽ không nói lời nào. Người khách mất hứng nâng chén rượu chép chép miệng, cuối cùng lại đặt xuống. Rất lâu sau, giáo sư lên tiếng: "Uống rượu thôi, uống rượu". Hai người lại uống rượu, vừa uống vừa thở than, vừa thở than vừa uống. Đột nhiên, đôi mắt giáo sư long lanh, "Ai da" một tiếng, vớ lấy chén rượu, ngưng một lát rồi nói: "Chân lí đơn giản nhất lại thường khó thấy. Truyện Ba người thợ săn là để bọn trẻ con ngay từ bé đã hiểu có rất nhiều chuyện nghĩ là có thể lại là chuyện không thể, còn những cái tưởng là không thể lại trở thành có thể..."
(Thang Quốc Cơ)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

BÃI BIỂN VÀ ẨM THỰC Ở NHẬT LỆ (QUẢNG BÌNH)

                                                                                                                 Chuyến khảo sát thực tế kết hợp với du lịch nghỉ mát hè năm 2014 do Khoa LLCT (TMU) tổ chức đã để lại trong tôi những ấn tượng khó quên về đất và người Quảng Bình. Ở tầm quốc gia, quốc tế thì hai danh thắng nổi tiếng là Phong Nha - Kẻ Bàng và động Thiên Đường (gần đây thêm mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp) là những điểm thu hút khách du lịch bốn phương. Nhưng ở mức khiêm tốn hơn có thể kể đến bãi biển Nhật Lệ cùng nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sư...

THĂM VĂN MIẾU MAO ĐIỀN (MỘT CHÚT SUY NGHĨ VỀ NHO HỌC)

                                                                                                                     1. Văn miếu là hiện tượng văn hoá xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc. Sau khi Khổng Tử chết, triều đình phong kiến cho sửa lại nơi ông ở để thờ cúng, gọi là Văn miếu. Cùng với sự phát triển, lan toả của Nho giáo, nhiều nước châu Á (Đài Loan, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam…) cũng dựng Văn miếu. Trên đất nước ta hiện còn nhiều Văn miếu tồn tại rải rác khắp ba miền, đó là   Văn Miếu Quốc Tử giám (Hà Nội), Văn Miếu Xích Đằng (Hưng Yên), Văn Miếu Mao Điền (Hải Dương), Văn Miếu Bắc Ninh, Văn Miếu Vin...

THƠ CHA MẸ GỬI CON

Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ thường hay vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần. Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế, bồng. Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông. Cũng có lúc con thường hay trách móc Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần. Xưa kia bên nôi giờ con sắp ngủ, Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng… Có lúc cha già không muốn tắm Đừng giận cha và la mắng nặng lời. Ngày con nhỏ, con vẫn thường sợ nước Từng van xin “đừng bắt tắm, cha ơi!” Những lúc cha không quen xài máy móc Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu. Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ Có khi nào cha trách móc con đâu? Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò Nếu không phải là niềm vui đối thoại Xin đến gần và hãy lắng nghe cha. Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa Đừng ép thêm già có lúc biếng ăn Con cần biết...