(hình minh họa)
Tôi đã đọc ở đâu đó và lĩnh hội - nhớ (chứ không ghi lại) được câu này: Chức năng của khoa học là đi tìm cái chung (tức quy luật, bản chất); còn nghệ thuật thì tìm cái riêng (tức cái cá biệt, cái khác, lạ)... Đúng là như vậy! (Không tin, bạn đọc thử mấy bài thơ dưới đây xem):
CHÀ CHÀ CHÀ
Lần đâu tiên đi xe ga
Thấy rằng nó cũng khá là vi vu
Lần cuối cùng đi xe gì
Thế mà cũng hỏi hì hì
Xe tang
(16-2-2004)
À Ơ
Viết như chưa viết bao giờ
Về không gà cả nhưng ơ và à
Thì ra đời sống chính là
Luân phiên lột xác của à và ơ
(27-4-2004)
MÀY ĐẾN TỪ ĐÂU
Thằng kia mày đến từ đâu
Cớ sao mày dám vuốt râu nỗi buồn
Xin cho em kể ngọn nguồn
Thưa ông tại nó rất muồn như vây
(2004)
MỘT GIÂY TRÁI ĐẤT
Anh không thể viết thong dong
Vì em trang điểm sắp xong rồi mà
Mình ra ngoài phố la cà
He he hai đứa chính là bài thơ
Bên em không phí thì giờ
Vì em chẳng phải đợi chờ tương lai
Bên em không đúng không sai
Một giây trái đất quay hai tỷ vòng
(25/11/2005 & 7/3/20006)
CHIM
Chim
Bay bay trong nắng huy hoàng
Trong mây lộng lẫy bỗng
Đoàng
C
H
I
M
R
Ơ
I
(31/8/2004-2/11/2010)
Đấy là một số bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh, người sinh năm 1982 tại Hà Nội. Anh bỏ giữa chừng Đại học Ngoại thương để sống/đi tìm cái KHÁC-LẠ trong nghệ thuật (THƠ)... Nguyễn Thế Hoàng Linh (theo Đỗ Lai Thúy) là người: "quan tâm đến những điều vặt vãnh, đời thường, tưởng chừng vô nghĩa. Nhà thơ sử dụng thể loại lục bát dân dã một cách tự nhiên, thoải mái, không câu nệ, kể cả theo kiểu Bút Tre. Đây không phải là sự dễ dãi, làm bừa, mà xuất phát từ một quan niệm nghệ - thuật - phi - nghệ - thuật, thơ - phi/phản - thơ, không có nghĩa là không phải thơ mà là một thơ khác" [Đỗ Lai Thúy: "Thơ như là mỹ học của cái khác", Nxb. Hội Nhà văn, 2012]

Nhận xét
Đăng nhận xét