Chuyển đến nội dung chính

THƠ... KHÁC... LẠ...!!!

(hình minh họa)

Tôi đã đọc ở đâu đó và lĩnh hội - nhớ (chứ không ghi lại) được câu này: Chức năng của khoa học là đi tìm cái chung (tức quy luật, bản chất); còn nghệ thuật thì tìm cái riêng (tức cái cá biệt, cái khác, lạ)... Đúng là như vậy! (Không tin, bạn đọc thử mấy bài thơ dưới đây xem):

CHÀ CHÀ CHÀ
Lần đâu tiên đi xe ga
Thấy rằng nó cũng khá là vi vu
Lần cuối cùng đi xe gì
Thế mà cũng hỏi hì hì
Xe tang
(16-2-2004)

À Ơ
Viết như chưa viết bao giờ
Về không gà cả nhưng ơ và à
Thì ra đời sống chính là
Luân phiên lột xác của à và ơ
(27-4-2004)

MÀY ĐẾN TỪ ĐÂU
Thằng kia mày đến từ đâu 
Cớ sao mày dám vuốt râu nỗi buồn
Xin cho em kể ngọn nguồn
Thưa ông tại nó rất muồn như vây
(2004)

MỘT GIÂY TRÁI ĐẤT
Anh không thể viết thong dong
Vì em trang điểm sắp xong rồi mà
Mình ra ngoài phố la cà
He he hai đứa chính là bài thơ
Bên em không phí thì giờ
Vì em chẳng phải đợi chờ tương lai
Bên em không đúng không sai
Một giây trái đất quay hai tỷ vòng
(25/11/2005 & 7/3/20006)

CHIM
Chim
Bay bay trong nắng huy hoàng
Trong mây lộng lẫy bỗng
Đoàng
C
H
I
M
R
Ơ
I
(31/8/2004-2/11/2010)

Đấy là một số bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh, người sinh năm 1982 tại Hà Nội. Anh bỏ giữa chừng Đại học Ngoại thương để sống/đi tìm cái KHÁC-LẠ trong nghệ thuật (THƠ)... Nguyễn Thế Hoàng Linh (theo Đỗ Lai Thúy) là người: "quan tâm đến những điều vặt vãnh, đời thường, tưởng chừng vô nghĩa. Nhà thơ sử dụng thể loại lục bát dân dã một cách tự nhiên, thoải mái, không câu nệ, kể cả theo kiểu Bút Tre. Đây không phải là sự dễ dãi, làm bừa, mà xuất phát từ một quan niệm nghệ - thuật - phi - nghệ - thuật, thơ - phi/phản - thơ, không có nghĩa là không phải thơ mà là một thơ khác" [Đỗ Lai Thúy: "Thơ như là mỹ học của cái khác", Nxb. Hội Nhà văn, 2012]





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THĂM VĂN MIẾU MAO ĐIỀN (MỘT CHÚT SUY NGHĨ VỀ NHO HỌC)

                                                                                                                     1. Văn miếu là hiện tượng văn hoá xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc. Sau khi Khổng Tử chết, triều đình phong kiến cho sửa lại nơi ông ở để thờ cúng, gọi là Văn miếu. Cùng với sự phát triển, lan toả của Nho giáo, nhiều nước châu Á (Đài Loan, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam…) cũng dựng Văn miếu. Trên đất nước ta hiện còn nhiều Văn miếu tồn tại rải rác khắp ba miền, đó là   Văn Miếu Quốc Tử giám (Hà Nội), Văn Miếu Xích Đằng (Hưng Yên), Văn Miếu Mao Điền (Hải Dương), Văn Miếu Bắc Ninh, Văn Miếu Vin...

BÃI BIỂN VÀ ẨM THỰC Ở NHẬT LỆ (QUẢNG BÌNH)

                                                                                                                 Chuyến khảo sát thực tế kết hợp với du lịch nghỉ mát hè năm 2014 do Khoa LLCT (TMU) tổ chức đã để lại trong tôi những ấn tượng khó quên về đất và người Quảng Bình. Ở tầm quốc gia, quốc tế thì hai danh thắng nổi tiếng là Phong Nha - Kẻ Bàng và động Thiên Đường (gần đây thêm mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp) là những điểm thu hút khách du lịch bốn phương. Nhưng ở mức khiêm tốn hơn có thể kể đến bãi biển Nhật Lệ cùng nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sư...

“TƯ DUY LƯỠNG HỢP” VỚI SINH VIÊN ĐẠI HỌC [1]

                                                                    BÙI HỒNG VẠN           Nếu chúng ta quan niệm vào học đại học là đã vượt qua một cái “ngưỡng” phổ thông để lên học ở cấp học mới, cao hơn và khác hẳn về chất, về nội dung so với phổ thông thì phương pháp học đại học cũng khác hẳn phổ thông. Bởi người ta vẫn thường nói: “Đối tượng nào, phương pháp ấy”, “Đối tượng chi phối phương pháp”. Do vậy sinh viên vào đại học phải được/tự trang bị một hệ thống phương pháp phù hợp với yêu cầu của cấp học mới.           Bàn đến phương pháp học đại học là cả một vấn đề rộng lớn mà khả năng và điều kiện có hạn của chúng tôi không ...